Top 8 bức thư học viên viết cho thầy cô giáo cũ ý nghĩa sâu sắc nhất

20-10-2020 8 20732 2 0

Báo lỗi

20/11 lại sắp đến. Cái ngày mà không ai không nhớ về thầy cô, nhắc đến ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học viên lại ùa về. Cái thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải mẹ kè kè đi, không thì cũng phải rủ bằng được vài đứa bạn cùng đi cho bằng được. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai, hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của thầy cô khi mình mắc lỗi, …Và thật xúc động khi đọc những lá thư mà học trò cũ gửi đến thầy cô giáo thân yêu của tớ. Toplist đã tổng hợp lại, mời những bạn cùng đón đọc nhé.

12345678

1


Mikarin Chido

Thư chia tay học viên gửi giáo viên thực tập

“Bức thư do một bạn tên Lê Ly đã trải hết cảm xúc trong lòng mình để viết thư gửi cho cô Trang (Giáo viên thực tập của lớp). Tuy chỉ sinh hoạt cùng nhau 6 tháng, chỉ có 6 tháng nhưng nó đã chứa rất nhiều kỷ niệm và cảm xúc”.

Thường Tín, 30/10/2011

Như một lẽ tự nhiên muôn đời, cái cảm giác khi phải xa rời những gì thân thuộc thực sự là một khó khăn cho từng con người. trong những cuộc chia tay rất có thể hiện hữu tiếng cười, những giọt nước mắt chứa chan, nhưng với những hy vọng đẹp, với cùng một niềm tin vào cuộc sống thì cuộc chia tay sẽ đầy lưu luyến và có ý nghĩa sâu sắc thật lớn lao. Và cũng như ngày hôm nay đây, ngày chia tay của cô trò chúng ta với biết bao cảm xúc ngập tràn mà khó rất có thể nói lên lời.

Cô Trang à! Biết phải nói sao nhỉ? Thực sự thì lúc này, em vừa cảm thấy vui vừa cảm thấy buồn. Vui vì cô đã tiến hành và tiến gần đến ước mơ của tớ, ước mơ làm một người thầy thực thụ để dìu dắt, chỉ bảo chúng em. Là người lái đò đưa chúng em sang song, cập bến bờ của tương lai rộng mở, chắp cánh cho chúng em tiến hành những ước mơ, hoài bão của tớ để trở thành những người công dân có ích cho xã hội. Còn sao lại buồn ư? Buồn là vì chúng em sắp phải xa cô, xa một cô giáo xinh xắn, tận tụy với cùng một bầu nhiệt huyết nóng bỏng.

Vậy là kể từ đây, sẽ không thể thấy bóng dáng của cô đi đi lại lại trong lớp, sẽ chẳng nhìn thấy những nụ cười trên khuôn mặt cô, chẳng còn được nghe giọng nói của cô vang lên một cách ngập ngừng e ngại trên bục giảng… một tháng rưỡi không là khoảng thời gian quá ngắn mà cũng không phải là quá dài để tập một thói quen. Vậy mà từ đây mình phải từ bỏ cái thói quen đó, quả thật là khó!

Nhớ lại những kỉ niệm xưa, khi mà ngày trước tiên cô bước vào lớp với cùng một ánh nhìn thật rạng rỡ và vui tươi. Khi cô bước lên bục giảng, đôi lúc còn lúng túng, ngập ngừng. Nhìn những giọt mồ hôi thoáng lăn dài trên khuôn mặt cô và tình cảm chân thành hết lòng vì học viên của cô, em biết cô đang rất cố gắng để làm sao cho chúng em có một bài học thật hay và có ích. Không những thế, cô còn là người rất vui tính, cô hay nghĩ ra những trò chơi vui sau những buổi sinh hoạt lớp để cho chúng em thư giãn sau những buổi học căng thẳng. Chắc đây cũng là những kỉ niệm của tuổi học trò làm em nhớ mãi, không sao quên được.

Nói thật, lúc đầu chúng em nghĩ cũng chỉ muốn tạo điều kiện thuận lợi cho những giáo sinh lên lớp một cách thuận tiện. Nhưng càng về sau,lại là những tình cảm gắn bó và thân thiện với cô lúc nào không hay.

Tự dưng em cảm thấy mình đã làm một việc gì đó thật xứng đáng, cảm thấy không hối tiếc với những việc mà mình đã làm. Và giờ đây, trong giây phút chia tay này, em lại có cảm giác thật khó chịu và ngột ngạt. Một cảm giác muốn níu giữ lại và tham lam bỗng xuất hiện trong suy nghĩ của chính em: “giá như cô rất có thể ở lại với chúng em, giá như thời gian sẽ quay quay về”. Cũng đã đã thử làm mọi cách để lòng cảm thấy vui hơn nhưng sao khó quá! Đây là những câu hỏi làm em do dự, nhưng rồi lại tự nhủ lòng mình, cô còn phải tiến hành ước mơ, hoài bão của tớ, còn phải chắp cánh cho bao thế hệ khác, cô đi cũng đâu phải là không tốt.

Nghĩ đến đây, em thấy lòng mình thật thoải mái, không thể do dự gì nữa! Điều duy nhất em rất có thể làm được là nói hết cảm xúc của tớ trong lúc này và có lẽ, đây cũng là những cảm xúc của những bạn trong lớp. Qua đây, em cũng xin tặng cô một bài thơ, và nó cũng là lời tâm sự chân thành của toàn bộ lớp em muốn dành đến cô:
Chia tay cô giáo lớp ta
Cất vang tiếng hát lời ca trao người
Thiết tha ánh nhìn sáng ngời
Ghi ơn người đã dạy đời của em
Yêu người mãi mãi lặng im
Cô ơi có biết tim mềm đang đau
Chia tay nước mắt hoen màu
Nhưng em không khóc chẳng buồn đâu cô
Em mong cô mãi vui cơ
Cho em mãn nguyện lời thơ trao người.

Và sau cuối, em mong với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, cô sẽ mang những niềm hy vọng mới cho những ước mơ bay cao, bay xa và em chúc cô sẽ luôn thành công trong công việc trồng người, bước đi thật vững chắc trên con đường mà cô đã chọn.

Chúng em sẽ mãi nhớ đến cô, sẽ mãi ghi nhớ những giây phút thân thương này.

học viên
Lê Ly

Thư chia tay học sinh gửi giáo viên thực tập
Thư chia tay học viên gửi giáo viên thực tập


2


Mikarin Chido

bức thư học trò gửi thầy giáo thời Hi-tech

“Tuy bức thư không mỹ miều không văn vẻ, nhưng nó vẫn mang đầy cảm xúc của học trò gửi cho thầy giáo của tớ khi sắp chia tay”

Thầy ơi!

Sáng nay, khi nhớ về những buổi học trước tiên, em hình dung ông thầy tay thầy cầm cây thước, khuôn mặt nghiêm nghị và và giọng nói trầm đầy “quyền lực”. Bọn em đã nghĩ ngay đến những tháng ngày “khổ đau” sau này. Nhưng nào ngờ, đằng sau vẻ ngoài ấy là tấm lòng chan chứa yêu thương nụ cười hiền từ mỗi khi chúng em hiểu được bài giảng khó nhằn.

Ngay lúc này, khi viết những dòng này, kỷ niệm về những tháng ngày sôi nổi của những năm cấp 3 sắp qua và hình ảnh thầy ân cần chỉ bảo chúng em hiện về như một cuốn phim vậy.

Thầy đã cho chúng em đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trong suốt năm học mà thầy chủ nhiệm. Bất ngờ trước tiên là thầy đã mở facebook và nói rằng lớp mình hãy “kết bạn” với thầy đi. Chúng em đã cực kì vui mừng vì không ngờ rằng, thầy của tớ rất có thể tâm lý đến vậy. Và khi trở thành “bè bạn” trên facebook, bao nhiêu tâm sự thầm kín, chúng em đều giãi bày hết cùng thầy. Dù bận rộn với công việc, thầy nhẫn nại tư vấn cho từng đứa trẻ mới lớn chúng em với những lời khuyên chân thành nhất.

Em mãi không quên được những lúc chụp ảnh tập thể, thầy hào hứng tạo dáng hài hước trong những Bức hình selfie. chỉ việc phải có người đưa máy lên chụp thầy là thầy lập tức “diễn” hết sức nhiệt tình. Em còn nhớ, thầy còn nhắc chúng em nhớ tag thầy khi đăng ảnh, làm đứa nào đứa nấy đều phì cười.

Có người bảo với em rằng chỉ có những dòng thư tay mới mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, công nghệ làm con người xa cách, nhưng em lại nghĩ rằng chỉ có cách thể hiện là không giống nhau thôi còn tình cảm của học trò dành riêng cho thầy cô luôn như vậy. Giống như tình cảm chúng em dành riêng cho thầy vẫn trong sáng và chân thành đó thôi.

Vậy là năm cuối cấp của chúng em sắp qua đi thật rồi. Nhìn những điều vốn thân quen sắp mất đi, em không khỏi hụt hẫng nhưng đã tự nhắc mình rằng phải trân trọng những phút giây còn sót lại. Và em biết rằng dù sau này có ra trường và không thể được học cùng thầy nữa thì thầy vẫn luôn lặng lẽ dõi theo tụi em mỗi ngày, phải không thầy? chỉ việc một tin nhắn trên facebook, một cú Dế yêu, thì thầy vẫn luôn ở đó, sẵn sàng dang rộng vòng tay để ôm siết lấy, vỗ về những “đứa con” như tụi em phải không thầy?

Còn chúng em, chúng em sẽ mãi nhớ mẩu truyện thầy đã lọ mọ tạo cho bằng được facebook để trở thành “bạn” của những đứa học trò chúng em. Chính thầy đã khiến cho hình ảnh người thầy xa cách trên bục giảng trong em bị xóa nhòa. Chúng em luôn tự hào khi được thầy dạy dỗ. Cám ơn thầy!

bức thư học trò gửi thầy giáo thời Hi-tech
bức thư học trò gửi thầy giáo thời Hi-tech

3


Mikarin Chido

Lá thư gửi thầy hiệu trưởng!

Kính gửi thầy giáo Phan Tuấn Cộng (Trường THPT Nguyễn Trãi, Hải Dương)!

Thưa thầy!

Em biết em còn nhút nhát bởi vậy những lời yêu thương, bày tỏ cảm xúc còn khó nói ra bằng lời. Nhưng thầy biết không, chính những ấn tượng sâu sắc về những bài học, tình cảm thầy dành riêng cho chúng em đã thôi thúc em dũng cảm để viết lên nỗi lòng của tớ. Bên khung cửa sổ nhỏ, em muốn viết những dòng tâm sự, cảm xúc của tớ trước khi chia tay thầy. Tuy rằng, đây chỉ là những suy nghĩ bé nhỏ từ tận đáy lòng của riêng em, nhưng em tin rằng đó cũng đúng là tình cảm chung của những thế hệ học trò mà thầy đã dìu dắt trong sự nghiệp trồng người của tớ.

Em còn nhớ ngày đầu vào lớp 10, khi biết lớp mình sẽ học thầy em đã nghĩ: “Ôi! Thật sao! Học thầy chắc cả giờ mình sẽ ngồi như một khúc gỗ mất”. Trong suy nghĩ của chúng em, thầy là hiệu trưởng chắc thầy sẽ rất nghiêm khắc. Bởi vậy nên trước khi vào giờ học toán trước tiên, cả lớp đứng hết lên, thật trật tự, không khí trang nghiêm, căng thẳng. Bóng thầy xuất hiện ngoài cửa sổ, rồi thầy từ từ đi vào lớp, nhẹ nhàng như một cơn gió êm ấm. Nụ cười hiền dịu của thầy phá tan đi bầu không khí khô cứng kia, xua đi bao cảm giác xa lạ. Chúng em thở phào, hào hứng giở sách. Và không hiểu sao lúc ấy, em lại liên tưởng thầy với ông già Nô-en. Nhưng thầy ở đây, gần hơn, thân quen hơn và đối với chúng em. Những bài học thầy trao quý giá hơn tất thảy những món quà thầy ạ !

Em nhớ mỗi khi những anh chị khóa trên, những thầy cô khi biết lớp em học toán với thầy đều thốt lên xuýt xoa: “Sướng nhé! Được học thầy Cộng, thầy dạy giỏi và kinh nghiệm lắm!”. thuở đầu em vẫn chưa cảm nhận thấy được điều đó nhưng rồi dần dần em đã biết được. Qua những hình học thẳng tắp không cần thước kẻ, qua những con số nhỏ nhắn gọn gàng thầy viết, xoá, rồi lại viết trên bảng xanh cùng những bài toán được lật đi lật lại trên nhiều phương diện, môn toán hình tưởng như khó nhằn lại được chúng em tiếp thu thật nhẹ nhàng, vững vàng. Tiết học của thầy trở thành những giờ học được yêu thích nhất, bởi bên cạnh những bài toán thú vị là những mẩu truyện hài hước mà ẩn sau đó luôn là những bài học sâu sắc.

Nếu ví thầy là người lái đò thì quả thật chúng em đã thật may mắn khi được đi trên một con đò không chỉ là vững tay lái mà còn chứa chan tình người. Thầy thân thuộc và bình dị quá, mỗi khi thầy bước vào lớp em chẳng khi nào còn nhớ thầy là hiệu trưởng dẫn dắt một ngôi trường có bề dày thành tích đáng tự hào. Em tưởng như mình đang nghe lời một người ông nhẹ nhàng chỉ bảo đứa cháu từng con số. Em chỉ còn nghe những lời trầm dịu dàng kiên nhẫn giảng bài. Và em chỉ còn thấy nụ cười của thầy, nụ cười đầy bao dung và nhân hậu. Trong cách dạy của thầy, em luôn nhớ đến hình ảnh người thầy giáo làng xưa, giản dị gần gũi mang đến bao bình yên và êm ấm.

Chúng em, những thế hệ trẻ còn phải học tập thầy rất nhiều. Chẳng ai lạc quan bằng thầy khi cho rằng: “Tôi là một đứa trẻ đã già. Còn những bạn là những ông bà già… còn trẻ”. Cũng chẳng ai đúng giờ bằng thầy khi xuất hiện ngay tại cửa lớp học khi tiếng trống vào giờ vừa vang lên. Câu châm ngôn thầy dạy chúng em mỗi sáng thứ hai chào cờ: “Thích nghi với mọi hoàn cảnh” cùng đôi mắt lấp lánh đầy sức sống của thầy sẽ mãi luôn là kim chỉ nam để chúng em vững bước hành trang vào cuộc sống.

Thầy ơi!

Ngay lúc này đây, khi viết lên những dòng này,những kỷ niệm của những ngày tháng chúng em được thầy chỉ bảo hiện về như một cuốn phim vậy. Phim có những lúc dừng lại thật lâu, cảnh rõ nét quay chầm chậm nụ cười hiền của thầy, những bài hình, những con số, có những lúc lại chạy qua vùn vụt, nhanh như thời gian trôi vậy. Chẳng có cách nào níu giữ lại.

Lại một buổi học, vẫn bóng dáng người thầy ấy với chiếc cặp vuông màu đen. Nhưng đây là buổi học cuối rồi. Tim tự nhiên nhói lên một chiếc! Mới hôm nào tiết học trước tiên….

Tự nhủ lòng mình sẽ thật chú tâm để ghi hết những lời nói, bài giảng vào đầu mà sao lòng em trống rỗng quá, đứng trước những gì vốn thân quen bình yên sắp mất đi, con tim thật nhỏ xíu để chứa đựng hết nỗi hụt hẫng vô định cứ đầy dần sau mỗi phút trôi qua.

Trống hết tiết. Mưa vẫn rơi…. Những bó hoa, những Bức hình kỷ niệm chụp chung không thể làm vơi bớt nỗi buồn.
Trên loa trường lời bài hát “Lá thư gửi thầy” tha thiết vang lên, mấy bạn nữ ôm nhau, mắt đỏ hoe. Nhưng em không khóc thầy ạ!

Bởi em biết, tuy thầy về hưu nhưng thầy vẫn sẽ luôn dõi theo ngôi trường này qua sự trưởng thành bằng trái tim nhiệt huyết tận tụy. Chỉ là những quan sát ấy ở một khoảng cách địa lý xa hơn mà thôi. Và những đứa học trò sẽ luôn trong tâm trí thầy cùng những kỷ niệm vui buồn, những kỳ vọng trong tương lai. Phải không thầy?

Còn chúng em, chúng em sẽ mãi nhớ những bài học của thầy. Không gì khiến thầy hạnh phúc hơn là thấy những đứa học trò luôn cố gắng học tập, rèn luyện phải không ạ? Và hình ảnh thầy cùng ngôi trường Nguyễn Trãi thân yêu sẽ khắc sâu trong một ngăn trái tim em. Để khi mở ra và kiểm tra lại, em rất có thể mỉm cười mà nói rằng: ta đã học trong một ngôi trường như thế!

Và có một người thầy như thế !!!

học viên của thầy: Nguyễn Thị Phương Anh

Thầy Phan Tuấn Cộng trong tiết học cuối cùng tại lớp 11 Anh (sưu tầm)
Thầy Phan Tuấn Cộng trong tiết học sau cuối tại lớp 11 Anh (sưu tập)

4


Mikarin Chido

Thư gửi cô ngày tri ân

“Đây là bức thư do lớp 12A3 trường THPT Gang Thép gửi tới giáo viên chủ nhiệm – cô Vũ Thị Thanh Mai”

Thời gian thấm thoát trôi… Mới ngày nào chúng con còn bỡ ngỡ đứng nép ở cổng trường, giờ đây chúng con đã sắp phải xa trường, xa cô. Dẫu biết gặp mặt rồi sẽ có ngày chia li, nhưng lời chia tay sao mà khó nói quá cô ơi. Những lời dạy bảo của cô như đang ùa về khi con viết lá thư tri ân này.

Cô ơi!

Cô không phải người nông dân một nắng hai sương làm ra hạt thóc, nhưng cô dậy con biết quý bát cơm chan chứa mồ hôi. Cô không phải người công nhân kĩ sư kiến thiết mọi nơi, nhưng cô xây cho đời một tương lai phía trước.

Cha mẹ là người cho con cuộc sống, bè bạn là những chỗ dựa niềm tin, thử thách rồi những thất bại đã cho con trưởng thành hơn thì chính cô là người dậy con vượt qua khó khăn vấp ngã trên đường đời.

Chính cô là người nâng niu, uốn nắn cho con từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ dáng đi. Con lớn dần trong vòng tay yêu thương của cô mà không hay rằng ba năm học đã sắp kết thúc. Con sắp phải xa cô thật rồi sao? Con chỉ muốn mãi là cô trò nhỏ được cắp sách vở đến trường, ngày ngày được nghe cô giảng bài.

Nhưng con phải đi để còn nhường chỗ cho thế hệ những em học viên mới. Đây cũng là lúc con vận dụng những bài học về cuộc đời của cô ở ngôi trường khác, to lớn hơn trường mình.

Con nhớ lắm cô ơi, cái ngày được nhận thông báo trúng tuyển vào trường THPT Gang Thép và cái ngày trước tiên đi học. Trường lớp trong mắt con còn rất lạ lẫm.

Với tính nhút nhát, con chẳng dám bắt chuyện với ai, chỉ reply khi được hỏi nhưng cô đã đi vào bên hỏi han con. Qua cử chỉ ấy, con thấy mình được quan tâm. Đó là kỉ niệm con không thể quên.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi…Những chú ve bắt đầu kêu râm ran báo hiệu một mùa hè tới. Giờ chia tay đã đi vào viết những dòng này con không mong được đọc trước toàn trường vì lời văn của con vẫn vẫn chưa hay nhưng con viết để tri ân ghi nhớ công ơn cô thầy những người cha mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng con rèn luyện thành người.

Con xin được gửi lời cảm ơn, tri ân chân thành nhất đến cô giáo chủ nhiệm – Cô Vũ Thị Thanh Mai. Cô luôn là người mẹ tâm lí nhất của chúng con. Ngoài những giờ học tập mệt mỏi trên lớp, cô còn hay tổ chức nhiều hoạt động vui giải trí cho chúng con. Cách giảng dạy của cô không bị khô khan vì có thêm những mẩu chuyện vui. Dù mệt nhưng cô vẫn nhiệt tình trong từng tiết dạy.

Khá nhiều lớp trong khối ghen tị với chúng con vì được cô giáo tâm lí chủ nhiệm và đó là một may mắn của chúng con. Nhờ có cô mà tập thể 12A3 chúng con được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian qua, nhiều khi chúng con làm cô phải buồn lòng và vô vọng.

Giờ nghĩ lại, chúng con thấy mình còn hành động quá bồng bột, vẫn chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng con biết thế là sai. Chúng con thật lòng xin lỗi cô.

Cảm ơn cô đã hết lòng hết mình vì chúng con và cho chúng con những năm tháng tuyệt vời. Cảm ơn cô đã cho chúng con những kỉ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học viên.

Sau này ra trường rồi, không tồn tại cô thầy, ba má bên cạnh, chúng con sẽ phải tự đối mặt với không ít chông gai phía trước. Nhưng chúng con sẽ cố gắng phấn đấu hết mình để vượt qua những thử thách ấy bằng những kiến thức và kỹ năng thầy cô, cha mẹ đã truyền đạt cho mình.

Giờ đây trước mắt chúng con là hai kì thi quan trọng đang chờ đón: Tốt nghiệp và ĐH. Chúng con sẽ cố gắng chuẩn bị thật tốt cho hai kì thi ấy để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, cha mẹ. Sắp phải xa trường rồi, con không biết nói gì hơn….Con chúc cô luôn mạnh khỏe và công tác tốt.

Mãi nhớ về cô.

Thư gửi cô ngày tri ân
Thư gửi cô ngày tri ân

5


Mikarin Chido

Bức thư Tri ân thầy cô

“Bức thư đã giành giải quán quân cuộc thi viết thư tri ân thầy cô của trường”
Vinh Quang ngày 26 tháng 5 năm 2012

Cô Liên kính mến
Con đò mộc mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày
Khúc sông ấy vẫn tồn tại đấy đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy sang sông.

Cứ mỗi lần đọc lên câu thơ này lòng em lại dạt dào cảm xúc. Một cảm xúc khó diễn tả. có vẻ như nó đã ấp ủ trong lòng từ xưa nay và đợi đến lúc này nó bỗng trào lên. Người thầy mang trong người một sự nghiệp cao quý – đó là sự nghiệp trồng người.

Những người gần như hi sinh cả cuộc đời để lặng lẽ dõi theo bước đường của chúng em, người đã gián tiếp tiếp thêm sức mạnh, thêm tri thức để chúng em không ngỡ ngàng và tự tin bước vào đời. Người thầy vẫn lặng lẽ đứng đó, chứng kiến từng thế hệ này sang thế hệ khác, chứng kiến những thành quả của thầy-những thành quả sẽ trực tiếp đi xây dựng tổ quốc. Công lao của thầy như những vị anh hùng vô danh, tuy không lưu vào sử sách nhưng sẽ được mọi người ca tụng đến ngàn đời…

Nhân ngày lễ tri ân của trường. Em muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người cô giáo và cũng là người mẹ thứ 2 của em. Cô giáo Phạm Kim Liên. Em mong cô cho em gọi cô bằng tiếng gọi thân thương nhất từ tận đáy lòng! Mẹ. Người luôn lắng nghe và thấu hiểu cảm nhận của chúng con. Là một người thầy khi giảng dạy và là luôn lắng nghe và sẻ chia những cảm xúc đầu đời những lời động viên nhẹ nhàng nhưng cực kì quan trọng đối với chúng con. Là một hiệu trưởng năng động sáng tạo cả trong công việc và phong thái giảng dạy. Cô không làm những công việc một cách thụ động mà chủ động để ra phương hướng cách giải quyết một cách triệt để. Cô và học viên cùng tham gia những hoạt động chung của trường nên giữa cô trò có vẻ như có một mối link dặc biệt. Những cây cối dại mọc trong bồn hoa, những cành lá héo khô, cô tự tay chăm sóc tỉa cành không cần ai giúp. Ở nhà cô là một người hàng xóm tốt bụng. Cô coi trường là ngôi nhà của tớ, coi làng xóm nơi đây như chính bà con anh em, quê của tớ.

Cô còn nhớ không, Vào mùa hè năm ngoái cô đi du lịch cùng trường. Cũng là ngày sinh nhật của con. Cô đã gọi điện để chúc mừng con và nói cho con nghe về ý nghĩa sâu sắc của ngày đó. Khi về cô còn mua quà cho cả xóm. tuy nó chỉ là những món quà nhỏ nhưng nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc rất lớn.

Con nhớ nhất là lần thi học viên giỏi của trường. con rất thích môn toán và con hy vọng rằng con sẽ đạt được kết quả cao quý trong kỳ thi học viên giỏi cấp trường và cấp huyện. Đó cũng là lúc cô nhận nhiệm vụ ôn tập buổi hai cho chúng con. Cô nói rằng con có khả năng trong môn văn và sẽ rất có thể đạt được giải cao. Cô muốn con suy nghĩ chuyển sang học môn văn và dù con quyết định thế nào thì cô cũng tôn trọng quyết định đó. Tuy con rất thích môn văn nhưng toán là môn con đam mê nhất. Con vẫn quyết định học toán. Đến kỳ thi con đã không làm được bài. Con vô vọng và buồn rầu. Mỗi khi gặp cô con lại cảm thấy xấu hổ và có lỗi. Nếu như con chuyển sang học văn thì có lẽ đã đạt được giải. Con biết rằng người buồn nhất không phải là con mà đúng là cô. Cô tiếc cho con, và cô muốn con rất có thể phát huy khả năng của tớ trong môn văn học. một thời điểm đã đi vào với con Cô đã xin PGD cho con làm bài kiểm tra văn nếu được con sẽ được thi học viên giỏi cấp tỉnh. Con biết rằng danh dự của cô đã được lấy ra để đặt cược cho con có một thời điểm… Trong vòng một tháng cô dốc hết tâm sức vào việc dạy học cho con. Ban ngày cô ở trên trường làm việc, đến tối cô lại xuống tận nhà con chỉ bảo cho con. Cách dạy của cô rất đặc biệt không như ở trên trường. Cô nói một cách thiết thực áp dụng vào trong thực tiễn để con hiểu. Thật sự cô không chỉ là dạy cho con học mà con là người dạy cho em lẽ sống ở đời, thế nào là lẽ phải.

Nhiều lúc Con cảm thấy bất lực. Cô đã đặt vào con một niềm tin quá lớn, con sợ mình sẽ không làm được nhiều lúc con định bỏ cuộc. Rồi cũng chính cô lại cho con niềm tin thổi vào con sự đam mê cho môn văn. Con cảm thấy mình thật hạnh phúc. Đây là lần trước tiên một cô hiệu trưởng lại phải xuống nhà của học viên để dạy học. Chính vì vậy con quyết tâm học thật tốt để đền đáp lại công ơn của cô. Hôm nào cũng vậy sáng học chiều học tối học, Nhiều lúc con kiệt sức, hết niềm tin nhưng cứ nghĩ về cô hằng ngày phải làm bao công việc trên trường việc gia đình đến tối lại phải xuống tận nhà kèm con học, cô còn mệt hơn con nhiều lần cô không nản chí thì sao con rất có thể làm như vậy Đó đúng là liều thuốc giúp con quên đi khó khăn mệt nhọc. Ngày con đi thi tỉnh cô đã nói với con cố gắng thi thật tốt đọc kỹ bài. Lúc ra khỏi phòng thi người con muốn gặp nhất đúng là cô. con muốn khoe với cô là con làm được bài rất tốt. chờ đón kết quả đúng là thời điểm cả 2 cô trò vừa vui mừng hồi hộp xen lẫn lo sợ. Kết quả sau cuối cũng có thể có con giành giải 3 cấp tỉnh là người được giải văn cao nhất huyện. Cô vui mừng khôn siết. Nhận được tin cô xuống nhà thông báo con muốn chạy đến ôm siết lấy cô như con chim nhỏ muốn được mẹ chăm sóc. Thành tích của con đúng là của cô cho. Nếu không tồn tại cô con sẽ chẳng có thời điểm để phát huy khả năng của tớ. Bước chân lên bục nhận giải cầm giấy khen trong tay con muốn hét lên rằng con hạnh phúc quá con đã hoàn thành được ước mơ của tớ. Cảm ơn cô. Người đã cho con nghị lực để bước đi trên con đường mình đã chọn. Con hạnh phúc và con biết rằng cô rất tự hào về con. Con không biết phải đền đáp công ơn của cô thế nào. Con sẽ cố gắng học tập thật tốt, Cố gắng đạt được thật nhiều giải cao. thú vui lại tiếp nối thú vui vì con được nhận học bổng. Sống trong niềm hạnh phúc nhưng con không quên đây là năm em cuối cấp, áp lực thi cử rất lớn vì thế con cần phải có những phương pháp học tập có tác dụng. Người luôn đứng đằng sau trằn trọc suy nghĩ mỗi đêm cho chúng con phương pháp học tập tốt nhất luôn ở bên cạnh dõi theo và lo lắng cho chúng con đó đúng là cô . Mỗi ngày trôi qua Cô lại có thêm hàng trăm nỗi lo, lo cho chúng con có đủ sức khỏe để chuẩn bị thi không, Lo cho từng bạn học yếu đến khi rất có thể học khá hơn, cô lo cho chúng em nhiều lắm, nhiều đến nỗi quên đi sức khỏe của bản thân. Có mấy ai hiểu được những hi sinh thầm lặng lớn lao của thầy cô, Thầy cô ơi! Những công lao của thầy cô chúng con đều ghi nhớ hết.

Con biết hàng đêm khi toàn bộ đã chìm vào giấc ngủ nhưng bên ánh đèn, bên trang giáo án cô của con vẫn miệt mài soạn bài để kịp ươm những mầm xanh. Sự hi sinh thầm lặng đó của cô toàn bộ cũng chỉ vì tương lai của chúng con. Rồi mai đây, khi phải chia tay với mái trường, xa thầy cô, xa bè bạn nhưng em vẫn luôn là một học trò bé nhỏ ngày nào, vẫn muốn được nghe những lời dạy dỗ tận tình của cô. Cô ơi! Giờ đây đứng trong thời khắc thiêng liêng này lòng em nghẹn lại không sao nói lên lời. Em còn muốn viết, viết nhiều hơn thế nữa nữa để tỏ lòng biết ơn thầy cô nhưng em biết dù có nói bao nhiêu cũng không sao kể hết công lao to lớn của thầy cô. Thầy cô yêu mến! chuyến đò thầy cô đưa giờ đã cập bến, con chim non đã đủ cánh để bay đi tìm tới những chân trời mới khám phá những điều mới mẻ những điều chúng con vẫn chưa chắc chắn, sự chuẩn bị chu đáo của thầy cô đã cho con đủ hành trang để bước đi trên con đường tương lai. Nhưng dù có bay đến chân trời nào thì chúng em không khi nào quên được mái trường THCS Vinh quang, nơi đây có đội ngũ những thầy cô giáo mà em kính yêu cực kì. Em xin cảm ơn, ngàn lời cảm ơn công lao dạy dỗ của thầy cô giáo suốt 4 năm qua. Thầy cô không chỉ là là người đưa chúng em khám phá những chân trời tri thức mà còn dạy chúng em những bài học làm người, dạy chúng em biết đối nhân xử thế, dạy chúng em biết yêu thương. Trong phút chia tay đầy vấn vương em xin gửi đến toàn bộ những bạn lời nhắn nhủ: “những bạn ơi! Chuyến đò đã cập bến, xin hãy hãy hãy nhớ là người đưa đò đó đúng là những người thầy của chúng ta”.

Thời gian vẫn cứ trôi, những trang giáo án vẫn miệt mài trong đêm, không gian lặng lẽ, chỉ còn sót lại tiếng lật sách, bút viết, tiếng gió thổi thoảng qua mang chút se lạnh của màn đêm, tiếng lạch cạch của kim đồng hồ… và rồi, tiếng chuông điểm khoảnh khắc 12 giờ, có lẽ chính lúc này, những con người lái đò vĩ đại ấy đã cảm nhận rõ nét nhất về thời gian. Thời gian nhìn dáng ngồi soạn bài của thầy cô, mà đi qua lặng lẽ, vô tình, để lại dấu ấn trên mái tóc thầy, đôi mắt cô. Ôi! Thời gian lặng lẽ mà sao vô tình đến thế?… Công ơn lớn lao của cô, chúng con không biết phải đền đáp ra làm sao? Chúng con biết, nhiều lúc đã làm thầy cô buồn lòng, không vui, chúng con xin hứa sẽ cố gắng học tập hơn nữa để rất có thể phần nào bù đắp những lỗi lầm của tớ. Chúng con biết, thầy cô đã phải vất vả ra làm sao khi lái một con đò, bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió, thầy cô vẫn một lòng vì chúng con, che chở, dìu dắt chúng con. Những lúc chúng con chùn bước, bàn tay êm ấm của thầy cô lại nâng đỡ nhẹ nhàng. Những lúc như bất lực, giọng nói truyền cảm lại đến với chúng con, cho chúng con thêm nghị lực. Thầy ơi, cô ơi, ngàn lần chúng con cảm ơn người! Chúng con sẽ cố gắng lắng nghe tiếng thời gian, nắm thật chặt trong tay dòng thời gian của tớ, để rất có thể bước đến bến bờ thành công như niềm hy vọng mà cô dành riêng cho chúng con. tổ quốc cho chúng con một quê để thương, để nhớ. Cha mẹ cho chúng con một hình hài, dáng dấp để sống và học tập, cô cho chúng con một nền tảng vững chắc bước vào đời.

Gửi người cô em yêu quý học viên của cô:
Trần Thị Mỹ Linh – Lớp 9A

Bức thư Tri ân thầy cô
Bức thư Tri ân thầy cô

6


Phương Kem

Bức Thư Gửi Thầy Cô Giáo Cũ

Cô H. yêu dấu của con. Hôm nay là ngày 20/11, là một ngày thật đặc biệt chính vì nó là một dịp cho những đứa học trò vốn chẳng mấy khi tâm sự như con rất có thể nói lên tình cảm của tớ mà không bị cho là ‘sến’.

Còn nhớ những ngày đầu khi cô mới nhận lớp, lớp chúng con đã khiến cô nhiều lần buồn lòng vì không triệu tập trong giờ học. Khi ấy, những đứa học ban Tự nhiên như chúng con vẫn chưa hiểu được những sâu lắng của môn Văn, càng vẫn chưa hiểu sự tâm huyết của cô dành riêng cho môn học và cho những đứa học trò tụi con nhiều đến nhường nào. Thế rồi từng giờ học trôi qua, càng ngày, tụi con càng cảm thấy gắn bó hơn với Văn, với những giờ giảng của cô. Cô không chỉ là dạy cho chúng con cách viết một bài văn hay, cô còn dạy cho con về cuộc sống qua những mẩu truyện cô san sẻ.

Những ‘Người lái đò sông Đà’ chẳng còn lạ lẫm khô khan qua lời giảng của cô cùng những mẩu truyện đầy màu sắc về nhà văn Nguyễn Tuân. Cô khiến tụi con tham gia vào những buổi bàn luận về bài thơ ‘Sóng’ sau khi được nghe về mẩu truyện tình lãng mạn của nhà thơ Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ… Tụi con đều cảm thấy mình thật may mắn vì được học một cô giáo dạy Văn đầy tâm huyết, được biết thêm về một toàn cầu văn học đầy màu sắc mà trước giờ tụi con vẫn chưa từng nghĩ mình sẽ hứng thú, say mê đến thế.

Ngày 20/11 này, cô cho tụi con được nói lời ‘xin lỗi’ và ‘cảm ơn’ cô, cô nhé!

Xin lỗi cô, vì trong năm học vừa qua, tụi con từng khiến cô phiền lòng vì điểm số vẫn chưa được như mong muốn, những lúc còn chểnh mảng học hành.

Cảm ơn cô, vì những giờ học luôn đầy ắp sự hào hứng, vì những mẩu truyện mà cô san sẻ với tụi con, những lời dạy giản dị mà thấm thía.

Cảm ơn cô, vì đã luôn bỏ qua những lần nghịch ngợm, những lơ đễnh và vụng về của lũ học trò ‘nhất quỷ nhì ma’ chúng con!

Con và những bạn trong tập thể lớp không thể nói hết sự biết ơn của tớ với cô trong vài dòng ngắn ngủi, chúng con biết cố gắng hơn nữa trong học tập để cô luôn rất có thể tự hào về tập thể lớp 12A8 – những đứa học trò mà cô vẫn đùa ‘thánh chơi, thần học’ này thôi. Chúng con yêu cô nhiều lắm!

Bức Thư Gửi Thầy Cô Giáo Cũ
Bức Thư Gửi Thầy Cô Giáo Cũ

7


Phương Kem

Bức thư gửi cô giáo chủ nhiệm cũ

Hôm nay là ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà nhà nước đã lựa chọn để tôn vinh nghề giáo, em viết bức thư này để gửi lại cảm ơn và tri ân tới cô vì quãng thời gian vừa qua cô đã nhiệt tình dạy dỗ những bài học hay cho em, em rất nhớ những quãng thời gian đó ạ.

Dạo này cô có khỏe không, bệnh đau lưng của cô còn bị tái phát nữa không ạ. Em nhớ khi em còn học tập trên trường có đợt cô bị đau và không thể đến trường được, cô chịu khó ăn uống đầy đủ cho mau khỏe cho khỏe nha cô. Em rất nhớ quãng thời gian trước đây khi còn học tập trên lớp cô trò mình hay nói chuyện với nhau cô thường san sẻ cho em những mẩu truyện hay trong cuộc sống. Cô là động lực cho em để em rất có thể cố gắng học hỏi và phát triển chính bản thân mình hơn, những điều cô dạy dỗ em, em sẽ không khi nào quen được đó là những bài học quý giá mà em đã nhận được được, những hình ảnh mang những đặc trưng sâu sắc và mang những cung bậc riêng, hình ảnh đó đã tạo ra cho em thú vui và sự cố gắng trong học tập cô ạ.

Em nhớ cô và cả lớp mình nhiều lắm ạ, nhớ những lúc cô trò mình tâm sự chuyện cuộc sống và san sẻ những kinh nghiệm trong học tập, em nhớ có khoảnh khắc cô đã phải buồn vì chúng em khi chúng em đã mắc lỗi khi đó em và những bạn biết lỗi nhiều lắm ạ, cô còn nhớ không những đứa học trò tinh nghịch như chúng em luôn làm cô phải buồn lòng nhưng không khi nào cô bỏ rơi chúng em. Em yêu quý cô và tính cách của cô làm cho em cũng thấy êm ấm nhiều lắm cô ạ, hình ảnh của cô luôn trong tim của em, dù lúc bấy giờ không được học cô nữa nhưng hình ảnh của cô vẫn luôn bên chúng em, hình ảnh đó đã được em và những bạn luôn tôn trọng và yêu quý nó hình ảnh đó đã khắc sâu sắc và mang những nỗi nhớ thương cho toàn bộ mọi người, hình ảnh đó tạo ra những nhịp điệu riêng cho chúng em cô ạ.

Em sẽ nhớ mãi hình ảnh của cô trong tâm trí của tớ, dù em đi đâu nhưng em sẽ luôn nhớ tới cô và những bạn, em cảm ơn cô về những khoảng thời gian cô đã nhiệt tình giúp đỡ em.

học viên của cô

Thanh Hòa

Bức thư gửi cô giáo chủ nhiệm cũ
Bức thư gửi cô giáo chủ nhiệm cũ

8


Phương Kem

Bức thư học trò gửi cô giáo trước khi cô về nghỉ hưu

Bạn Thảo Sương viết lá thư gửi cô Vân là vào khoảng thời gian 1 tháng trước khi cô nghỉ hưu tại trường. Ngôi trường mà Thảo Sương đang dạy học trò cũng đúng là nơi Thảo Sương và cô Vân có rất nhiều kỷ niệm, bởi Thảo Sương đã từng là học viên của trường.

“Cô ơi!

Có lẽ, đây là lá thư trước tiên mà trong suốt gần mười năm trời con mới viết cho cô. Con biết, mình không phải là một đứa học trò có đủ tự tin để nói những suy nghĩ của tớ cho cô nghe. Và hôm nay con biết con đủ lớn để viết nó ra…

Cô có biết không, những ngày trước tiên khi con vừa bước chân vào ngôi trường mang tên trường THPT chuyên Hùng Vương, con thật sự bỡ ngỡ và cảm giác xa lạ. Là một đứa học trò chuyên Văn nhưng con luôn cảm giác mình có nhiều “may mắn” hơn là “tài năng” so với những bạn trong lớp. Nhưng khi được học những tiết học trước tiên với cô, con lại thấy mình cần phải có động lực, đơn giản chỉ để được cô… để ý và để cô vui. Cứ vậy là con say mê, cố gắng, có khi thức trắng cả đêm chỉ để hoàn thành toàn bộ những bài viết cô giao.

Cô thường dậy con, sống là phải có ước mơ và con đã mơ ước trở thành một cô giáo, một ước mơ con ấp ủ từ bé. Lúc đó, trong tâm trí con có gì đó mạnh mẽ lắm cô ơi. Nó thôi thúc con phải tiến hành cho được ước mơ nhỏ xíu đó, là một cô giáo dạy Văn… giống như cô. Nhưng rồi con vẫn không thể reply được câu hỏi: “Ước mơ là gì?”. Có lẽ nó là những gì tự nhiên, gần gũi và đơn giản nhất, phải không cô?

Con còn nhớ, có một lần cô đã cho đội tuyển làm một đề bài với bốn chữ ngắn gọn: “Ước mơ của em”. Con đã ngồi rất lâu vì chẳng biết sẽ phải viết những gì cho ước mơ đó.

Khi viết những dòng suy nghĩ đó vào bài, con thấy bản thân mình thật ngây ngô và khó hiểu. Con mong rằng sau khi tốt nghiệp ĐH, con sẽ được đi đến một nơi nào đó thật xa xôi, một vùng quê nghèo để dạy học.

Con sẽ mang “cái chữ” và những gì mình đã học được từ trường lớp, từ cô để truyền đạt lại cho người dân nơi đây, nhất là những em nhỏ. Họ cần phải có những người tình nguyện như con hơn ai hết. Con sẽ là một cô giáo trẻ được nhiều tình nhân mến.

Con sẽ góp phần giúp người dân nơi đây thay đổi cuộc đời, vượt qua nghèo khổ, lỗi thời.

Con sẽ cầm tay những em nhỏ viết những con chữ đầu đời.

Con sẽ là một cô giáo nhiệt tình và hết lòng yêu thương học viên như cô đã từng yêu thương tụi con vậy.

Con sẽ… Con sẽ… Và con sẽ… quay về để kể cho cô nghe thật nhiều điều “con sẽ” nữa. Nhưng những điều đó có quá xa xăm với đứa con gái luôn thay đổi ước mơ nhanh gọn như con không cô?

Và rồi chính nhờ những dòng nhận xét chân tình, mộc mạc của cô mà con đã có đủ tự tin để đặt những viên gạch trước tiên bắt đầu dựng hình con đường đi tới ước mơ. Cô viết rằng: “Chúc cho ước mơ của em sẽ thành hiện thực và trở thành đồng nghiệp của cô”. Con đã không khi nào ngờ được có một ngày con lại được quay về trường và làm đồng nghiệp với cô thật.

Thoắt cái mà đã xa hun hút, những ngày tháng mà đối với con là đẹp nhất của cuộc đời – khoảng thời gian trong trẻo, hồn nhiên và non xanh ấy. Hôm nay bước vào đời mới thấy muôn hình vạn trạng, mới thấy nhớ thương đến nao lòng những tháng năm đã qua.

toàn bộ, toàn bộ những hình ảnh thân quen như sống dậy và vẹn nguyên như mới hồi nào. Con chỉ mong ước có lại được những món quà bé nhỏ, từng hộp sữa, và cả những vật dụng cá nhân mà cô đã kỹ lưỡng chuẩn bị cho từng đứa khi tụi con sắp lên đường ra xứ Huế mộng mơ tham gia kì thi Olympic 30/4.

Con nhớ tấm thiệp với những dòng chữ nắn nót của cô khi “những đứa con trước tiên” của cô sắp “chinh chiến” trong kỳ thi học viên giỏi vương quốc. Nhớ cả những buổi trưa nóng bức, cơn buồn ngủ cứ vây đến với từng đứa, vậy mà cứ hễ nhìn thấy cô với bịch trái cây hay bánh kẹo trên tay bước vào lớp là tự nhiên đứa nào đứa nấy mắt cứ sáng rỡ, miệng cười toe toét… Thế đấy, cô đã yêu thương tụi con như một người mẹ, quan tâm tụi con tận tình.

Con giờ đã lớn hơn một chút so với cái ngày còn là học trò lớp Văn của cô. Nhưng con vẫn thích được ngồi nghe lại giọng nói nhẹ nhàng của cô mỗi khi cô giảng bài; vẫn thích được dõi theo bước chân của cô mỗi lúc cô có tiết đến trường và vẫn thích lặng lẽ quan tâm cô theo một cách riêng nào đó như những gì mà cô đã từng làm, từng yêu thương con cũng như những bạn.

Thế nhưng…

Con chỉ vừa bước chân chập chững vào nghề thì lại phải đối mặt với việc cô chuẩn bị về hưu. Thời gian sao mà trôi nhanh quá! Con vẫn tồn tại đấy mong muốn được ở bên cạnh cô, được cô dìu dắt và chỉ bảo mọi thứ.

Vì toàn bộ vẫn tồn tại đấy rất mới mẻ với con…cô ơi! Con biết rằng, ở cô vẫn tồn tại đấy có lòng say mê hết mực với nghề và với lớp lớp những đứa học trò yêu Văn.

Cho dù, mười năm hay hai mươi năm nữa không biết rằng con rất có thể làm được những việc giống như cô từng làm để đóng góp cho trường, cho xã hội hay không? Vậy mà thời gian đã sắp làm “chậm lại” một con người đầy nhiệt huyết, tận tình và hết lòng góp sức.

Cô đành phải tạm gác lại những trang giáo án, những màu mực đỏ để quay về với cuộc sống đầm ấm ở gia đình nhỏ xíu của tớ. Chỉ còn vài tháng nữa thôi, con ước rằng thời gian cứ vậy mà ngưng đọng lại để con không phải nói lời chia tay với cô.

Con tự hứa sẽ làm tốt những gì cô dặn, sẽ nghe lời cô chỉ việc cô vẫn tồn tại đấy ngày ngày đến lớp. chỉ việc nghĩ tới thôi, trái tim con cũng tự nhiên thấy đau nhói và nước mắt cứ vậy mà rơi ra. Cô ơi…!

Chị của cô có nói với con rằng, “Cô Vân là hoàng hôn, còn Sương sẽ là bình minh”. Con sẽ nhớ, nhớ như in câu nói ấy để nối tiếp bước chân cô, hoàn thành tốt sứ mệnh “trồng người” mà cô và con đang mang.

Con không phải là đứa học trò tuyệt vời nhất cô có, nhưng con biết con luôn có những điều tuyệt vời nhất vì có cô và được là học trò của cô. Con mong cô luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ để con rất có thể quay về gặp cô và kể nhiều hơn thế nữa nữa những điều “con sẽ…”, cô nhé!

Thương cô rất nhiều!

Học trò của cô

Vũ Trương Thảo Sương”.

Bức thư học trò gửi cô giáo trước khi cô về nghỉ hưu
Bức thư học trò gửi cô giáo trước khi cô về nghỉ hưu

Từ khóa: Top 8 bức thư học viên viết cho thầy cô giáo cũ ý nghĩa sâu sắc nhất, Top 8 bức thư học viên viết cho thầy cô giáo cũ ý nghĩa sâu sắc nhất, Top 8 bức thư học viên viết cho thầy cô giáo cũ ý nghĩa sâu sắc nhất

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *